Tôi viết những dòng này khi đang điều trì phỏng độ 4 tại bệnh viện bỏng Quốc gia.
Không thể ngờ được sự việc lại xảy ra như thế. Tôi với chị Tấm, trước nay có chút xích mích, nhưng không thể tin được chị lại dám làm điều tàn ác này với tôi. Thực sự không hiểu sao chị lại ghét tôi như thế, có lẽ chị mặc cảm với thân phận con ghẻ của mình, mà luôn coi mẹ con chúng tôi là kẻ thù, luôn nghĩ rằng chúng tôi tìm cách hãm hại chị chăng.
Chị Tấm là con riêng của bố dượng tôi. Chị xinh đẹp, dáng cao ráo, xinh đẹp, nên được nhiều trai làng để ý. Nghe mẹ tôi kể, ngày trước, khi mẹ chưa lấy bố dượng tôi, thì chị Tấm từng được 1 tờ báo nổi tiếng "Cống Mười Bốn" mời về chụp hình, làm Hót Gơ gì đó.
Chị chỉ thay đổi sau khi bố dượng tôi mất. Chị tỏ ra lầm lỳ, khó chịu, hay cáu gắt và chửi bật. Có lần mẹ tôi đưa chị đi bác sĩ tâm lý, bác sĩ bảo: "Con bà có dấu hiệu bị bệnh tâm lý, cháu thích thẩm du tinh thần, cần phải chú ý điều trị, giúp cháu hòa nhập môi trường xã hội". Từ lần đó, mẹ tôi hay để tôi và Cám đi chơi hoặc làm việc với nhau. Ban đầu cũng không có gì bất bình thường, thậm chí tôi để ý thấy chị còn có vẻ khá vui, cho đến 1 lần, mẹ bảo tôi và chị đi bắt ốc bắt cua về làm bữa tối. Ai thắng mẹ thưởng cho yếm đào. Tôi và chị háo hức đi ngay ra ruộng, nhưng trước khi đi, mẹ kéo tôi lại, nhắn nhỏ "Con nhường chị Tấm lần này nhé, để chị ấy vui". Tôi nhớ lời mẹ, cố ý nhường chị để chị bắt được nhiều. Xế chiều, gà lên chuồng, mèo xuống bếp, sóc vào lọ, tôi đứng dậy định gọi chị Tấm -lúc này vẫn đang hăng hái lội ruộng lội bùn để mò mấy con cua con, tép nhi đồng- thì hỡi ôi, tôi thấy trên đầu chị toàn là chí to bằng hạt đậu nành bò lổm ngổm như học sinh trong tiết cô giáo vắng, con nào con nấy béo núc ních (tôi ngờ rằng tính điên khùng của chị là do chị bị chí hút máu nhiều quá). Chắc là vì lâu ngày chị không tắm, không dùng Omo gội đầu thường xuyên như mẹ con tôi, thành ra chí làm tổ, rồi hôm nay xuống nước, nó mới bò ra. Sợ quá, tôi la hoảng lên:
Chị Tấm chị tấm,
Đầu chị bị lấm...
Ban đầu chị còn không tin, trần truồng nhảy lên bờ chửi tôi, cho rằng tôi bảo chị "Ở bẩn". Nhưng sau khi tôi bắt vài con xuống cho chị xem, thì chị sợ quá, nhảy ào xuống ao để gội. Tôi hỏi chị: "Chị có cần dầu gội đầu không? Em về lấy cho". Lưỡng lự 1 lát, chị bảo: "Ừ mày về lấy cho chị, tiện thể cầm luôn giỏ tép về bảo mẹ nấu cơm đi, không tối nay nhịn đói đấy". Nghe chị, tôi cầm giỏ của chị chạy ào về nhà. Tôi vào nhà thì thấy mẹ đang ở bếp. Mẹ thấy tôi xách 1 giỏ đầy tép, tôi chưa kịp nói gì thì thì chép miệng: "Mẹ dặn con rồi sao con không nghe, chị con bị bệnh não, sao con không thương, không nhường chị là sao? Mẹ biết trẻ con thì hiếu thắng, nhưng mẹ đã dặn con rồi cơ mà!". Tôi uất người, rồi tức nổ đom đóm mắt, không nói lên lời nào...rồi tôi thấy mẹ chầm chậm vào phòng trong lấy áo yếm ra đưa cho tôi. Lúc ấy cơn tức giận làm tôi mờ mắt, tính tôi vậy, bị oan thì cứ chịu, chẳng muốn giải thích, chỉ biết ôm nỗi đau khóc thầm với đầu gối thôi.
Nhưng cũng vì tức quá, mà tôi quên không cầm dầu gội Omo với dầu xả Neptune ra cho chị. Đến tối mịt, chị về, mắt chị ngầu đỏ nhìn tôi như thể muốn ăn tươi. Tôi biết mình có lỗi, hôm sau tôi lại gần chị định giải thích, thì tôi chợt thấy bên thắt lưng chị có 1 con dao bấm sáng quắc, lạnh gáy, tôi không dám mon men tới gần chị, sợ chị lụi tôi. Sau này tôi mới biết, con dao đó là của 1 thanh niên lưu manh xóm bên tên Bụt cho chị từ lâu...
Sau buổi mò cua ấy, tôi và mẹ phát hiện, hàng ngày chị hay ra giếng, nhìn xuống nói chuyện 1 mình. Chị còn hay giấu cơm, thịt mang ra giếng đổ. Tôi và mẹ nghi ngờ, để ý theo dõi, kiểm tra giếng thì thật kinh hoàng, dưới giếng là 1 con cá sấu Hoa cà to tổ bố, con mắt sọc dưa của nó lạnh lẽo nhìn mẹ con tôi, khiến mẹ tôi vật ra ngất xỉu, tôi phải lấy Amoniac trong nhà vệ sinh xức cho mẹ cả nửa tiếng mẹ mới tỉnh.
Tỉnh lại, mẹ run run bảo: "Sao Tấm nó lại nuôi cái con khủng khiếp thế nhỉ?". Tôi chợt nhớ ra, ở xóm bên, ở nhà bác Năm Cam, có 1 trại nuôi cá sấu. Con trai bác chơi bời lêu lổng, chỉ thích đi cưa gái, thanh niên ấy tên là Bụt, vì mê gái, hay thả dê và đi du học Liên Xô nên biệt danh là Dâm Bụt. Dâm Bụt là đối tượng quậy phá, từng nhiều lần bị Công an triệu tập. Đặc biệt, Bụt có trò quậy phá rất ác, đó là trộm cá sấu con ở nhà bỏ cặp mang đến trường, rồi đến giờ ngủ trưa (Bụt học nội trú trường THCS Cổ Tích) vạch quần bạn nam nhét cá sấu vào...
Gần thời điểm đó tôi để ý Tấm và Bụt hay qua lại với nhau. Mẹ biết, chỉ cười bảo: "Thôi kệ nó, còn hơn để Tấm ở nhà bó gối mài dao 1 mình, mẹ sợ lắm"...Ai ngờ có ngày hôm nay. Chắc con cá sấu ấy là do Dâm Bụt trộm của gia đình cho Tấm. Tôi với mẹ đều sợ, giờ con cá sấu còn bé, để nó lớn lên, có ngày nó bò vào nhà thịt cả 2 mẹ con. Cuối cùng mẹ bảo tôi chạy sang thôn kế bên, nhờ 1 bác người dân tộc tên là Na-Ru-Tô làm nghề Ninja sang nhà giết hộ con cá sấu.
Chị Tấm về, ra giếng không thấy cá đâu, thì nổi khùng lên. Chị rút con dao hay đeo ra, múa loạn xạ trong nhà, làm mẹ con tôi sợ chết khiếp. Mẹ tôi phải quỳ xuống van xin, lạy lục Tấm, Tấm mới tha cho. Nhưng Tấm bắt mẹ tôi phải chỉ chỗ chôn xác con vật, đào lên. Da thì chị bắt mẹ tôi phải mang đi làm giày cho chị, còn xương thì chị đem chôn xuống chân giường, thật kinh khủng.
Bẵng đi 1 thời gian, bỗng dưng một hôm làng tôi được tin có ông nào làm quan to lắm ở trung ương về làng. Mà ông còn trẻ lắm, mới ba mấy tuổi đã làm ở trung ương, nghe đâu nhờ bố làm to, đặc biệt nhất là ông chưa có vợ, nên sẵn dịp này các cô gái trong làng kháo nhau ra cho quan xem mặt. Chị Tấm có vẻ cũng háo hức, đôi giày da cá sấu mới làm, chưa bao giờ chị lôi ra đi, mấy bữa ấy tôi cũng thấy chị mang ra lau, rửa sạch sẽ rồi mang ra gần đầu làng phơi. Chị bảo phơi ở đấy có nắm sớm nhất làng, sẽ may mắn. Lúc phơi, chị rút dao đe: "Đứa nào đụng đến giày của bà, thì bà gọt chân!" khiến làng xóm sợ vỡ mật.
Nhà tôi hôm ấy xong việc rất sớm, đang chuẩn bị đi thì Dâm Bụt từ đâu kéo đến với gần chục cao bồi thôn. Họ bảo là thằng mất dạy nào từ làng ngoài kéo về, cướp hết gái thôn mình, nhất định không tha, nên vác dao phớ và mấy cây súng tự chế ra "nghênh đón". Đi ngang qua nhà tôi, Bụt đá đổ đấu gạo đổ ụp vào đấu thóc tôi mới nhặt hồi hôm. Hắn còn huơ súng chĩa vào nhà tôi, bảo: "Con đ* Tấm mà ra khỏi nhà này, tao bắn bể gáo". Mẹ tôi sợ, bảo Tấm ở nhà nhặt lại thóc gạo, còn mẹ con tôi chạy ra đầu làng xem tụi Dâm Bụt nó định quậy phá thế nào.
Kết quả của vụ bạo loạn hôm ấy, là 25 thanh niên trong đó có Dâm Bụt bị bắt. Nhưng tình cờ thế nào, ông quan nọ lại thấy giày của chị Tấm phơi ngoài cầu. Quan thấy giày đẹp, mẫn cảm của 1 tay ăn chơi lão luyện cho ông biết, chủ nhân của giày phải rất đẹp. Ông liền hỏi bà con chòm xóm: "Giày của ai?", ai cũng khiếp vía oai chị Tấm, sợ bị chị gọt chân, nên đều chỉ sang nhà tôi. Quan đến nhà tôi, thấy chị Tấm xinh đẹp tuyệt vời thì thích mê, sắp xếp đưa chị về dinh ngay. Nhìn sang tôi, hắn còn cười nhăn nhở với mẹ tôi: "Cô chị thì quá hot, còn cô em cũng ngon lắm, hay mía ngọt đánh cả cụm, u để cho con nhé"...rồi hắn hứa hẹn, sẽ cho nhà tôi dư tiền để thoát đói nghèo. Mẹ tôi nhất định từ chối, tôi cũng không theo gã đại gia này, nhưng chị Tấm thì cho rằng mẹ con tôi cản trở tình yêu chân chính của chị, rằng thì ở lại quê nghèo này thì chỉ có cạp đất mà ăn...
Mẹ tôi chạnh lòng, đành để chị tôi theo gã thiếu gia lên thành phố...
(Trùm online)
Link to full article